Nghệ Thuật & Lối Sống Tối Giản
“Thứ được gọi là “tác phẩm nghệ thuật” không ra đời từ một hoạt động thần bí nào đó, mà đơn giản là sáng tạo của con người dành cho con người. Một bức tranh trông thật xa cách khi người ta đóng khung lại, treo nó lên tường. Và các bảo tàng của chúng ta, nói một cách chắc chắn, thì hiếm khi cho phép khách tham quan lại gần hay chạm vào chúng. Nhưng ban đầu, các tác phẩm ấy được tạo ra để được chạm vào và sử dụng, được mua qua bán lại, rồi mọi người cãi nhau hay suy nghĩ về chúng. Chúng ta cũng nên nhớ rằng từng chi tiết, đặc điểm của mỗi bức tranh đều được thai nghén từ những quyết định của hoạ sĩ: Ông phải suy đi tính lại và thay đổi bao lần, cân nhắc xem nên để cái cây ở màng nền của bố cục hay vẽ lại nó; đôi khi, ông thấy thật may mắn vì nhát cọ vô tình lại khiến đám mây ửng tía nắng mặt trời đẹp đến không ngờ; và cà khi ông phải miễn cưỡng đưa những chi tiết này vào bức tranh trước sự nài nỉ của một người mua. Đa phần các tác phẩm tranh, tượng mà ngày nay xếp theo hàng trên tường trong bảo tàng và phòng tranh của chúng ta đã từng không được coi là Nghệ Thuật. Chúng được tạo ra cho một dịp nhất định và một mục đích nào đó hiện hữu trong tâm trí người hoạ sĩ khi ông bắt tay tạo ra nó.”(*).

(*): Trích “ The Story of Art, tác giả E.H.Gombrich”.